Ảnh: TOÀN NGUYỄN
Điều nhiều người trông chờ từ sau
Đại hội LĐBCVN khóa VI, cuối cùng đã được giải mã bằng một kết cục theo một
điệp khúc như những nhiệm kỳ trước đó: “Lại tiếp tục chờ!”, bởi có quá nhiều
bài toán khó.
Quyết
định những vấn đề cốt tử để đột phá: khó hay dễ?
Hàng loạt những vấn đề bức bách đã được
đặt ra trước khi tiến hành Đại hội khóa VI, hầu như ai cũng rõ. Nào là quyết
định rút gọn số đội tham dự giải VĐQG, nào là cải tổ lại hệ thống thi đấu các
cấp, rồi quy trình tuyển chọn nhân sự các đội tuyển quốc gia hay với công tác
đào tạo trẻ, trách nhiệm Liên đoàn và các địa phương được phân định ra sao, kể
cả việc nâng chất cho đội ngũ HLV, trọng tài các cấp...
Thế nhưng lẽ ra ngay trước đại hội,
khi đã nhắm sẳn các nhân sự sẽ định vị ở các ghế chủ chốt của nhiệm kỳ mới,
những giới chức có trách nhiệm cần yêu cầu họ hoạch định chiến lược phát triển
dài hơi và kèm theo từng bước đi theo lộ trình vạch sẳn nếu trúng cử, để sau
đại hội có thể nhanh chóng triển khai ngay, việc nào làm trước, việc nào làm
sau và tất nhiên, chuyện chuyển giao quyền lực và các công việc khác chỉ tốn
quảng thời gian không đáng kể.
Đàng
này, dường như việc chọn nhân sự cho đúng êkíp đã lấn át tất cả - từ công sức
cho đến thời gian, nên tổ chức xong đại hội thì mọi việc vẫn ngổn ngang và hệ
quả tất yếu là hơn một tháng đã trôi qua kể từ sau đại hội, hai cuộc họp Ban
Thường vụ trước đó và Ban chấp hành ngày 9/1 vừa qua cũng chưa giải quyết vấn
đề gì mới mang tính chất quyết định, ngoài chuyện xác định địa điểm tổ chức
vòng II giải VĐQG 2016 hay quy định “cỏn con” về VĐV thi đấu Bóng chuyền trong
nhà và Bãi biển v.v.
Ngay cả chuyện Thanh Hóa và Hà Tĩnh
được BCSG thông tin rằng sẽ là 2 địa điểm tổ chức
vòng II và vòng chung kết - vòng xếp hạng nam, nữ dường như cũng chưa được những
người trong cuộc của các phía tính toán một cách thấu đáo nhằm đảm bảo quyền
lợi của các bên đăng cai sau vòng này vào cuối năm
Còn
nhớ, mới đây tại giải VĐQG PV Gas năm 2015, do vòng II chỉ sớm xác định được
TPHCM tổ chức một bảng và giờ chót trước khi bốc thăm có thêm Khánh Hòa nhận
bảng còn lại, nên lúc ấy chính HLV trưởng Triệu Tử Thiên cũng phải thốt lên,
đại loại rằng Sanest cũng có tham vọng Vô địch vào cuối mùa, trong khi tổ chức
vòng II xong, nếu như giành thành tích tốt từ vòng bảng, đội bóng của ông phải
quày quả vào TPHCM để làm khách, thế nên việc nhận tổ chức….vòng chung kết
ngược nam không mang lợi ích trực tiếp cho địa phương.
Chưa
hết, do không tính toán hết những yêu cầu về lợi thế của địa phương đăng cai
nên trước thời điểm khởi tranh vòng I chỉ vài ngày, BTC Khánh Hoà còn phải có
công văn khẩn ra LĐBCVN để xin điểu chỉnh lịch thi đấu sao cho có lợi nhất, dù lẽ
ra điều này phải được các bên đưa ra bàn thảo kỹ lưỡng trước hoặc sau cuộc họp
bốc thăm hồi đầu năm cho vòng I. May mà việc đổi giờ thi đấu tại Nha Trang lúc
ấy đã được sự đồng thuận cao của các đội nam tham dự bảng này.
Quy định số đội thi đấu ở giải
VĐQG: chỉ thực hiện sớm nhất vào…. năm 2018!
Thật
vậy, nhiều người kỳ vọng chuyện này sẽ được bàn bạc dân chủ, công khai tại một “Hội
nghị Diên Hồng về Bóng chuyền” chẳng hạn, hoặc ít ra là trong chương trình nghị
sự đầu năm của Ban chấp hành khóa mới vừa diễn ra, nhưng dường như đã không có
phương án khoa học, hợp lý nào được chuẩn bị một cách công phu, có chiều sâu và
mang tính khả thi cao để trình bày trong cuộc họp và cuối cùng là một sự án
binh bất động: chuyển qua kỳ họp cuối năm 2016 – sau vòng II giải VĐQG sẽ….bàn
tiếp.
Rõ
ràng, nếu như trước Đại hội khóa VI, công luận đã nhiều lần lên tiếng, đòi hỏi
LĐBCVN phải có câu trả lời sớm về việc thực hiện ý tưởng của Tổng thư ký LĐBCVN
khóa V – TS Trần Đức Phấn, về việc rút gọn số đội tham dự giải VĐQG còn 8 nhằm
đảm bảo chất lượng giải đấu, đồng thời phù hợp xu thế phát triển của nhiều nền
Bóng chuyền tiên tiến ở khu vực, châu lục và nhất là thỏa mãn yêu cầu của các nhà
tài trợ, của khán giả và giới truyền thông, nhưng nay câu chuyện nóng hổi ấy vẫn
chưa được khơi dậy.
Ở
đây, chưa biết kết quả một cuộc trưng cầu ý kiến trong Hội nghị Diên Hồng – nếu
có, hoặc Hội nghị Ban chấp hành mở rộng, sẽ như thế nào nhưng điều chắc hẳn rằng
số phiều không tán thành từ các nhà quản lý thể thao ở các địa phương, ngành
trong cả nước đang đầu tư bóng chuyền bằng tiền ngân sách nhà nước, rồi các đội
bóng ở nhóm “chiếu dưới” giải VĐQG và hàng đầu giải hạng A – gồm 6 đến 8 đội
nam và số đông các đội nữ có trình độ sàn sàn nhau - ngoại trừ 3 “Bà chị” Thông
tin Liên Việt Postbank, NHTMCP Công thương VN, VTV Bình Điền Long An, sẽ chiếm
tỷ lệ không nhỏ. Đó là chưa kể nhóm đội nam nữ phía trên, trong tâm trạng
“không được gì và mất gì” nên chắc đâu họ đã mặn mà với phương án trên và không
loại trừ khả năng có không ít trong số ấy sẽ ngã theo cách làm cũ như hiện nay.
Và
điều sau cùng, để nhấn mạnh thêm cho luận điểm về lộ trình thực hiện sau cải
tổ, nếu được sự đồng thuận cao đối với phương án về 8 đội thi đấu ở giải VĐQG, có
lẽ phải chờ đến năm 2018, tức thời điểm cũng gần kết thúc nhiệm kỳ khóa VI của
Ban chấp hành đương nhiệm (2015 – 2019).
Bởi,
cũng theo thông tin từ BCSG, giải VĐQG 2016 sẽ có 1 đội nam và 1 đội nữ
xuống hạng, rồi điều lệ giải hạng A toàn quốc cùng năm vẫn như mọi khi, chọn 2
đội nam và 2 đội nữ lên. Điều này đồng nghĩa với giải năm 2017 sẽ đủ mặt 12 đội
nam và 12 đội nữ (không tính những đội giải thể mới) ở giải đấu cao nhất quốc
gia, bất kể cuộc họp của Ban chấp hành LĐBCVN sau vòng II giải VĐQG 2016 có
quyết định gì thì vấn đề đó cũng không thể giúp thay đổi trong một sớm, một
chiều.
Thế
mới thấy, đổi mới là phương châm của Đại hội khóa VI LĐBCVN nhưng nếu thiếu sự
đồng lòng và quyết tâm cao của các phía thì cho dù có sẳn một bộ máy điều hành
giỏi và năng động, cũng sẽ không dễ làm lay chuyển mọi vấn đề vốn còn tồn đọng
bấy lâu nay.
MAI ANH
0 nhận xét:
Đăng nhận xét